11 thg 9, 2017

NGÀY HÈ TRÊN ĐẢO HOANG

Hs MAI DUY MINH- BÙI DUY KHANH- PHẠM ĐỨC- QUANG THẮN - CAO NAM TIẾN
                                                                     (từ trái sang)

27 thg 6, 2017

THẤT BẠI CUẢ NGƯỜI CHIẾN THẮNG

                            

                                                             THẤT BẠI CỦA NGƯỜI CHIẾN THẮNG

                                                                                           Truyện Ngắn: Lê Bá Hạnh


Nhà biên kịch Hải Hoàng kiêm đạo diễn, gật gù cái đầu như tôn trọng lời bác sĩ căn dặn, nhưng trong đầu ông có sẵn một kế hoạch dài hơi, coi đây là một trận đánh cuối đời… Ngồi taxi về, ông đã giao việc cho con gái lớn – một trợ thủ đắc lực theo ông đã làm nhiều phim trường quan trọng và cháu giai thế hệ thứ ba mới tốt nghiệp trường Điện Ảnh – Ông ra lệnh cấm nói với ai chuyện cấp cứu đợt này kể cả người thân cận nhất. Đột qụy đợt này là hậu quả của ngày dốc sức đi tìm bối cảnh và tranh cãi căng thẳng trong quy trình dựng phim.

3 thg 6, 2017

SƠ TÁN

                             8 - SƠ TÁN

                 Lê Bá Hạnh
 Cả thành phố trước kia đông đúc chật chội thế,  nay đã sơ tán, bỏ chạy hết…Cán bộ tìm hang sâu ẩn nấp, dân cũng tản đi tứ phương. Nhà máy đã chuyển hết vào rừng, một vài thiết bị đã hoạt động cầm chừng vì thiếu các đồ gá, các dụng cụ chuyên dùng
Có lẽ chẳng ai muốn quay lại thành phố không còn viên gạch nguyên vẹn này mà mấy thằng ngang bướng chúng tôi được đặc trách quay về nhà máy đào bới trong đống gạch vụn tìm những thứ cần thiết ấy.

LÀM SA BÀN

                                                       13 - LÀM SA BÀN

                                   (Tự truyện)   Lê Bá Hạnh

          Quán cho thuê truyện bán sách báo, cần câu cơm của vợ chồng tôi ngày càng ế ẩm.
          Một hôm, anh sĩ quan Hải quân tìm đến nhà. Sau tuần trà thuốc xã giao, anh sĩ quan vào đề: Đơn vị tôi cần làm một sa bàn lớn, bằng 3 tấm gỗ dán (1,2 x 2,2) là  gần 8 mét vuông. Có chân chiều cao 0,8 mét, có thể tháo rời toàn bộ chân và từng mảng sa bàn. (Để thuận lợi tháo rời khi di chuyển) Chuyện này  bạn tôi đã có bài học. Sa bàn đặt ngoài sân, ngoài hành lang không có chuyện gì phải bàn. Nhưng chiếc sa bàn trọng tâm chính của triển lãm phải đặt trong phòng chính trong nhà. Cánh cửa kính phải tháo ra, lên thành phố xin giấy phép phải qua hơn chục chữ kí mới tháo được cửa kính đưa sa bàn vào như ý muốn.

GIAN NAN LÀM TƯỢNG NỮ TƯỚNG LÊ CHÂN

         13  -   GIAN NAN LÀM TƯỢNG
                           NỮ TƯỚNG LÊ CHÂN
                                           Lê Bá Hạnh
         Năm 2000, cả thế giới chào đón thiên niên kỷ mới đầy bí ẩn. Chúng tôi nhận nhiệm vụ xây dựng tượng nữ tướng Lê Chân.
         Mười hai tháng làm tượng, đủ bốn mùa mưa nắng, muôn vàn chuyện lạ. Ngày khánh thành tượng cũng khác thường: nhát chổi cuối cùng quét dọn xong thì mây đen vần vụ, một  trận mưa rào tưởng chừng lũ lụt, nước ở quảng trường đổ  xuống hố ga chảy ồ ồ ra cống rãnh, chỉ trong bán kính dăm  bảy trăm mét, giữa mùa đông ken hiếm có, mưa chỉ mười lăm, hai mươi phút rồi trời quang mây tạnh, vừa kịp cho mọi người sắp lễ đêm thu hồn nhập tượng long trọng của đại sư chùa Vẻn.

CHUYỆN LÀM TƯỢNG 17 NĂM MỚI KỂ

                                          (13) - CHUYỆN LÀM TƯỢNG
                                                    17 NĂM  MỚI KỂ.
                                                                         Lê Bá Hạnh

Hơn ngàn năm trước, bà Lê Chân lập ra làng Vẻn kêu gọi dân làng khởi nghĩa, theo hai bà Trưng đánh quân Nam Hán. Làng Vẻn chinh là thành phố Cảng Hải Phòng ngày nay. Nhớ công ơn Bà. Sở Văn Hóa mở cuộc thi mẫu tượng, hai nhà điêu khắc Phú Cường và Mạnh Cường đạt giải nhất, chủ đầu tư chọn thi công, đặt tượng nơi trung tâm thành phố khá đẹp.
Nhóm tác giả và trung tâm Triển Lãm Mỹ thuật nhận nhiệm vụ xây dựng tượng. Mười hai tháng sau bức tượng hoàn thành. Buổi khánh thành hoành tráng, các đài báo đua nhau đưa lên trang nhất, rầm rộ… Đó là năm 2000, mở đầu thiên niên kỉ đầy bí ẩn

TUỔI THƠ DẠI DÔT (Tự Truyện)

       THỜI
       THƠ DẠI
 Tự truyên &
Truyện ngắn chọn
``````````````````````````````````````````````
  (1) -  TUỔi THƠ DẠI DỘT

Tôi sinh đã là người dân mất nước. Một trăm năm thực dân phương Tây, phong kiến cầm quyền. Và một nghìn năm bị nước lớn phương Bắc đô hộ.
Từ bé tí tôi phải tự tìm đồ chơi làm thú vui cho mình. (Bố mẹ và các chị người nào việc ấy làm thuê kiếm ăn hàng ngày) Tôi lê na khắp sân rồi ra ngõ dưới hai vòm cây hoa giấy quấn quýt lấy nhau lá lúc nào cũng lộng gió dâm mát. Nhìn theo sát đàn kiến kéo lê xác con sâu đưa về tổ; lúc đột ngột theo đuôi nhau tha trứng lên ngọn cây, con nọ nối tiếp con kia, gặp con đi ngược chiều, dí râu vào nhau đến kì lạ…

2 thg 5, 2017

TÌM LẠI QUÊ HƯƠNG

                                  TÌM LẠI QUÊ HƯƠNG

                                                      Truyện ngắn Lê Bá Hạnh

Như thói quen, gã sửa lại cà vạt, vuốt vạt áo véc, nhìn lại đôi giày da bóng nhoáng, đứng lên nhẹ nhàng ra cầu thang tàu bay, hành lí xách nhẹ trên tay… Mọi người hối hả ôm đống đồ ngóng chờ người nhà tới đón, nét mặt của họ khắc khoải chờ đợi trông đến tội nghiệp. Riêng gã dửng dưng nhìn ngắm mọi người đầy xa lạ, gã biết chẳng ma nào nhớ đến gã lúc này có mặt ở đây mà chờ đón… Người ruột thịt chẳng còn ại, họ nội ngoại xa tít tắp ở tận nơi “khu bốn dẩy ra, khu ba đẩy vào”. Bạn bè đứt liên lạc, đã biệt vô âm tín…

4 thg 10, 2016

KỈ NIỆM NHỎ Ở BIÊN GIỚI - NĂM 1979





KỈ NIỆM NHỎ Ở BIÊN GIỚI - NĂM 1979
                    Lê Bá Hạnh
Tôi đã loáng thoáng biết nhiệm vụ đi biên giới nên hồ hởi chuẩn bị lên đường như mấy năm trước (1972)  Ghi chép tội ác của đế quốc Mỹ.
Chừng 200 cây số đi từ sáng tối mịt mới tới: Xe khách đi được một đoạn, hành quân đường bộ một đoạn; ngồi trên thùng xe cày một đoạn, tiếp đến ngồi trên xe “zin ba cầu” của quân đội chở gạo và súng đạn. Nắng hanh, đường càng nhiều ổ gà ổ voi, tất cả phủ lớp bụi đỏ da cam. Bữa tối tôi không nhớ ăn cái gì nhưng rất ngon và no bụng, rau xanh đương nhiên ăn thỏa sức, đó là khu sơ tán, cánh đồng Quất Lâm.
Rửa mặt mũi qua loa rồi lên giường lăn quay ra ngủ. Nửa đêm thức giấc vì một loạt súng AK hối hả làm mấy cán bộ phòng chiếu bóng dày dạn kinh nghiệm cũng phải giật mình thò cổ ra khỏi chăn nghe ngóng. Một lúc sau, tiếng AK lại nổ vài viên một cầm canh; tiếng súng cối bắn cấp tập bên kia biên giới như tiếng sóng đều đặn đã quen thuộc không ai quan tâm…
Tiếng gà gáy lẻ loi, mặt trời đỏ rực nhô lên ngay trước cửa nhà. Đánh răng rửa mặt, tôi nhìn vào ang nước trong veo không nhận ra chính mình. Tôi chợt thấy, đi theo hướng đông, mặt trời mọc là thị xã Móng Cái; sau lưng là hướng tây có dẫy núi cao trùng điệp là chốt chặn chống quân xâm lược, tiếng súng AK là từ đấy; bên kia dẫy núi này là lính Trung Quốc thường xuyên bắn tập loại súng cối nổ “ình oàng” mấy tháng trước tràn qua bắn phá, chiến sĩ và nhân dân ta đã đổ máu. Đường chim bay chỉ dăm nghìn mét, ngắn hơn đường chúng tôi đi vào thị xã Móng Cái. Nhưng tôi tin các chiến sĩ biên phòng đủ lương thực và súng đạn giữ chốt kìm chân quân xâm lược, đủ thời gian đưa chúng tôi đến nơi an toàn…(Không ai nói ra điều này nhưng tôi tin như vậy...)
Chúng tôi được hướng dẫn chạy khom khom qua cầu Ka Long, nơi đây thường xuyên bị khống chế bởi đạn 12ly 7 từ ngôi nhà như lô cốt bên kia biên giới cách chừng vài trăm mét, đầu cầu là bức tường lớn để vẽ tranh cổ động trực quan, thấp phía dưới là biển chỉ đường: Đi thẳng là vào thị xã, rẽ phải là tới Mũi Ngọc nét chấm đầu tiên của chữ “S” hình đất nước Việt Nam.
Thị xã Móng Cái không còn ngôi nhà nguyên vẹn, những chum sành, ang sành to mấy người ôm bị đập phá không thương tiếc. Các lò nung bên bờ sông, điểm nhấn tuyệt đẹp bên bờ Ka Long đã đi vào thơ vào họa cũng bị san phẳng. Cả dẫy phố đổ nát chúng tôi sửng sờ luyến tiếc và không biết nên buồn hay vui khi thấy các chiến sĩ biên phòng phá sàn gỗ lim ở nhà số 42 Phố Chính. Nơi đây ngày 19/ 10/ 1946 Thành lập chi bộ Đảng CSVN huyện Móng Cái (di tích lịch sử cần bảo vệ) phá sàn gỗ chỉ lấy củi sưởi ấm…
Đợt này chúng tôi không phải đi ghi tội ác của quân xâm lược. Chỉ làm việc: “đóng đinh leo thang trèo tường kẻ vẽ khẩu hiệu phóng to những tranh cổ động cấp trên đã xét duyệt: Trồng cây gì, nuôi con gì - xây dựng nước giàu dân mạnh và Không có gì quý hơn độc lập tự do!”, chúng tôi lăn lưng ra làm cho nhanh để có thời gian đi kí họa những trọng điểm mắt mình nhìn thấy, trái tim mình xót xa đau buốt… Sau này chúng tôi mới biết chính xác hầu hết các chiến sĩ biên phòng trên cao điểm đều hi sinh anh dũng bảo vệ từng tấc đất và kẻ xâm lược đều phải trả giá khá đắt…

Cũng nội dung ấy, chúng tôi qua các huyện Tiên Yên, Quảng Hà như một cái máy: Leo thang trèo tường kẻ vẽ khẩu hiệu rồi tranh thủ đi vẽ kí họa.
Họa sĩ Lê Vân Hải là trưởng phòng Văn Hóa làm trưởng đoàn Cùng Trọng Mợi ở mỏ than Mạo Khê; Đoàn Hựu ở cơ khí Cẩm Phả, tôi ở ngành Than. Xong nhiệm vụ chúng tôi lại trở về cơ quan làm việc…
Năm 2012, chẳng tin vào thuyết ngày tận thế của bà VanGa. Tôi tò mò trở lại những nơi tôi vẽ, nơi các chiến sĩ biên phòng đã chiến đấu trút hơi thở cuối cùng… Không ngờ đã thay đổi khác lạ.
 Chiếc điện thoại chụp được vô vàn kiểu ảnh làm kỉ niệm.
                                                                     LBH